- Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình. - Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng. Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư.
Cậu đã làm hết sức mình. Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.
Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. - Jack tỏ ra rất thú vị với những điều đang xảy ra.
- Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn. Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Giờ đây anh thường xuyên giúp các con làm bài tập.
Thật tuyệt vời, đã lâu lắm rồi bọn nhóc mới lại có dịp gặp nhau, chúng sẽ tha hồ mà nghịch ngợm! Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc. Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình.
James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu - Ôi, đẹp quá! - Vợ anh thốt lên khi nhận bó hoa tươi thắm và cái ôm thật chặt của anh. Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao.
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa.
Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. - Đó cũng có thể là một lựa chọn.
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. - Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng. Nhưng anh cũng không muốn mất đi khoản thu nhập hấp dẫn đó hay để vuột mất những cơ hội được trải nghiệm mà công việc này mang lại.
"Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu.