Mấy năm nay đã có nhiều trại cắm ở chỗ này. Ở ngăn tủ xếp giấy tờ riêng, tôi còn giữ một tập ký ức đánh dấu là "S. Vậy tôi thử vẽ cho bạn thấy một người đã thực hành phương pháp đó ra sao.
Kẻ tội phạm vừa trồng bông vừa hát đó đã tỏ ra có nhiều lương tri hơn nhiều người trong bọn chúng ta. Charles Schwab nói với tôi có lần ông đã cứu một người giữ tiền ở ngân hàng. Bốn năm sau mở một tiệm thứ nhất ở Chicago, chiều ngang có hai thước rưỡi.
Nhưng tôi lại quá lố, hoá mất cả tự nhiên. Có cả ngàn người đàn bà như bà, có cả ngàn người đau ốm vì "lòng bạc bẽo" của kẻ khác, vì kẻ khác không săn sóc để họ sống cô độc. Ông nói: "Rồi một hôm đi cắm trại cùng mấy anh em, tôi nghe tiếng củi nổi lạch tạch, tiếng lửa phun phì phì, mà cảm thấy những tiếng đó không khác chi tiếng máy sưởi ở nhà tôi hết.
Vậy mà có cái gì không xuôi. Làm sao tiêu thụ được bây giờ? Chúng tôi đã vay ngân hàng 350. "Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi mà hết được bệnh nội ung, song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được bệnh.
Thuở ấy ông mê một chiếc còi (tu-huýt), mê tới nỗi, chẳng hỏi giá chi hết, đã dốc ráo tiền trong túi ra mua. Tôi la khóc cho tới khi anh tôi phải nhường giường cho tôi". Tôi xin trả lời rằng mệt mỏi sẽ gây ra những ưu phiền, hay nói cho đúng, ít ra cũng làm bạn mất một lợi khí để chống lại những nỗi buồn lo.
Trước kia cô thường cằn nhằn về công việc, nhưng sau cô thôi hẳn. Cha mẹ sinh ra ta với 300. 000 thùng lúa, khiến giá lúa phải tăng lên.
Công việc làm máy điện không chạy. Hết sức làm được tới đâu thì làm, còn kết quả, phó cho vận mạng". Tôi rán bắt chước mà không được.
"Bấy giờ tôi sống một đời hết sức hoạt động: tôi học phong cầm tại Đại học đường, tôi đảm nhận lớp dạy buổi tối trong trường kia, tôi mở những buổi diễn thuyết về âm nhạc cổ điển. Trong chương "Làm sao thắng nỗi sợ sệt và ưu tư", ông kể chuyện một bệnh nhân muốn tự tử. Rán tạo một chút hạnh phúc cho người để quên nỗi khổ của ta đi.
Thật ra, nếu ta biết áp dụng một số lớn những câu phương ngôn cũ kỹ, thì đời sống của chúng ta gần như hoàn hảo. Một bà goá khác nghe lời ngọt ngào của một nhà buôn, dùng gần hết số tiền lãnh ở hãng bảo hiểm để mua những lô đất trống mà theo con buôn nọ thì "chắc chắc chỉ một năm nữa giá sẽ gấp đôi". Việc xay ra không đầy mười giây đồng hồ, nhưng khoảnh khắc đó đã dạy tôi nhiều về nghệ thuật sống, hơn là mười năm qua.
Vì sao vậy? Vì tôi hăng hái thích thú vô cùng. Má tôi đi được ba năm thì ba tôi bị tai nạn mà mất. Thỉnh thoảng ngừng lại để suy nghĩ.