Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Con nghe lời bác nào. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Cháu mà làm được thì cháu giỏi.
Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.
Hoặc có nhưng không nhiều. Vậy mà tôi đang viết. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.
Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Không không cần gì cần ai nữa. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến.
Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.