Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.
Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển.
Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Như những lúc tôi không cần em. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Nó cũng như tình yêu thương. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.
Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Cái giấc mơ của mình không mất.