Đoán chắc là tôi sắp điên. Nếu bạn làm việc về tinh thần mà thấy mê thì chưa chắc đã phải vì bạn làm nhiều đâu, dễ thường vì bạn làm quá ít đó. Nhưng xin đừng, trừ phi bạn muốn đọc để tiêu khiển.
Ông Jim Grant nói với tôi ông cũng nhận thấy vậy. Kinh nghiệm, hoàn cảnh, di truyền đã tạo ra sao thì ta phải vậy. Tôi muốn nói về ông Walter Raleigh, giáo sư môn Anh quốc văn học sử năm 1904).
Tôi khuyên ông nên mỗi ngày bỏ ra chút thì giờ để nghỉ ngơi. Năm 1930, Bác sĩ Joseph Pratt - học trò của Sir William Osler - nhận thấy rằng trong số bệnh nhân đến khám bệnh, nhiều người trông vóc dáng khỏe mạnh, mà lại chứa triệu chứng của đủ cá loại bệnh tật Một người đàn bà tay còng queo vì bệnh "sưng khớp xương" không thể làm gì được nữa. Tôi tự nghĩ: "Một cái ý giản dị và chắc chắn như vậy, tại sao cả ngàn người háo danh chưa nghĩ tới.
Sáng hôm sau, ông phàn nàn đã thức trắng đêm. Bất kỳ người nào cũng có thể thành công trong nhiều nghề được. Ông hiểu rằng nếu không bỏ được ba tật ấy, không thể thành công lớn.
T cũng đủ làm cho một anh bán bánh lạnh xương sống rồi. Trời và người trông thấy đều sẽ gớm!. Sự nghiệp tiêu tan hết, ông còn mắc thêm món nợ 16.
Mà cuộc thi ấy mở chung cho hết thảy sinh viên các trường Đại học. Đem công những lúc nó nghĩ trong một ngày, người ta sẽ được một số giờ là mười lăm". Tôi còn giữ một bản của chữ kí đó của ông ta".
Tôi cũng dùng bản này để chú thích vài chỗ trong bản 2001. Cách đó sẽ giúp bạn tập được thói quen nghỉ ngơi trong khi làm việc. Sau cùng lương tri nhắc tôi rằng lo lắng như vậy vô ích, và tôi kiếm ra một phương pháp để giải sự ưu tư đó.
Nhưng rồi chị xem, cũng chẳng ghê gớm như chị tưởng đâu. Ông giải thích rằng qua thời kỳ đau khổ, ông trấn tĩnh tinh thần và bắt đầu sống trong một thế giới mới. Tôi bỏ tuốt cả, nghỉ ngơi rồi thì yên chí đợi chết, tôi ngủ được.
Nếu bạn cho một người bà con một triệu Mỹ kim, bạn có mong người ấy mang ơn bạn không? Chính Andrew Carnegie đã làm việc ấy. Nhưng sự thật thì theo luật trung bình, phần rủi bị chết trong trận ấy cũng chỉ bằng phần rủi bị chết trong thời bình, vào khoảng 50 tới 55 tuổi thôi. Ngoài ra, tôi thường được mời đến dự những bữa tiệc kéo dài đến khuya, hoặc khiêu vũ hay cưỡi ngựa dạo dưới ánh trăng.
Lập ngân sách thiệt đúng với nhu cầu của ta, như quần áo khít với thân thể ta vậy. Trong đoạn cuối bài diễn văn đó, ông nói rằng, cách hay hơn hết và độc nhất để sửa soạn ngày mai là đem tất cả thông minh, hăng hái của ta tập trung vào công việc hôm nay. Một bà goá khác nghe lời ngọt ngào của một nhà buôn, dùng gần hết số tiền lãnh ở hãng bảo hiểm để mua những lô đất trống mà theo con buôn nọ thì "chắc chắc chỉ một năm nữa giá sẽ gấp đôi".