Đó phải là một quyển sách thật đơn giản, thực tế và có thể làm thay đổi cuộc sống của người đọc. Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước! Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn.
Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới. Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào.
- Thật sao? Nếu tớ làm thế thì liệu sự việc có dễ dàng hơn không? - Jones nhíu mày hỏi. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy. - Khoan đã, - Jones vừa nói vừa giơ tay ra chặn lại.
Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Cậu đã làm hết sức mình. James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc.
Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn!
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Anh vẫn chưa hiểu sếp yêu cầu anh điều gì và thời hạn hoàn thành công việc ra sao. - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên.
Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn.
Hàng chục những câu hỏi đua nhau xuất hiện trong đầu James. Thứ sáu này nhé? 7 giờ được không? Nhớ dẫn theo bọn nhóc nữa đấy. Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh.
- Vậy vào thời điểm đưa ra những quyết định đó, cậu có biết chúng sẽ dẫn đến hậu quả khó khăn hiện tại không? - James hỏi. - Bất cứ điều gì cần làm sao? - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên.
Và những băn khoăn đó càng khiến anh thêm mệt mỏi. Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả. - James này, chính Jennifer đã giúp tớ quản lý tốt hơn.