Đây là câu chuyện: Đại tướng bao vây đồn Richsmond đã 9 tháng. Phải nắm lấy ngày hôm nay và tấn hưởng cái thú của nó đi. Mưa như trút, bà Glover đứng run cầm cập giữa trời trong vài phút rồi kiếm chỗ trú chân.
Mở một sổ điện thoại, bạn sẽ kiếm được tên và địa chỉ của họ. Phương pháp ấy rất tốt. Tăng lương "đúp"? Không.
Nhiều khi muốn thắng nổi lo lắng lặt vặt, ta chỉ cần xét chúng theo một phương diện mới mẻ. "Trong thời kỳ chiến tranh, chồng bà được bổ nhiệm đến trại huấn luyện, kế bãi sa mạc Mojave thuộc Tân Mễ Tây Cơ. Mỗi buổi sáng tôi tự nhủ: "Ngày hôm nay là một đời sống mới".
Nói đến tự tử, tôi nhớ đến trường hợp mà Bác sĩ H. Ông William James - người cha của khoa tâm lý hiện đại - viết thư cho một bạn thân là giáo sư Thomas Davison rằng càng về già ông càng thấy "không thể sống không có Thượng Đế" được. Smith làm Thống đốc Nữu Ước, tôi thấy khi ông đứng trước sự công kích của đối phương trên trường chính trị đã đối phó bằng cách lặp đi lặp lại mỗi một câu này: "Chúng ta hãy coi chừng những con số.
Người ta nhận thấy trong số những người theo học lớp này, có nhiều bà nội trợ mải săn sóc việc nhà đến nỗi trông bơ phờ mệt mỏi. Tôi sẽ viết lên giấy công việc sẽ làm trong mỗi giờ. Tôi dự hàng chục cuộc hội họp và quyên tiền giúp hội Hồng thập tự.
Nhưng nào đã hết chuyện. Để trị bịnh ấy, bạn phải phá sức thôi miên đó đi. Nhưng mặc dầu xương tôi gần lòi khỏi da, như những mỏm đá trên sườn đồi, mặc dù chân tôi nặng như chì, tôi cũng chẳng hề ưu phiền! Tôi không khóc một tiếng, tôi cứ mỉm cười! Phải, tôi bắt buộc phải mỉm cười.
Đó là điều hay nhất, khôn ngoan nhất nên làm. Trong hai năm nay, tôi đã sửa chữa gần hết. Bây giờ nhớ lại, tôi cũng ngạc nhiên về sự thay đổi gần như khó tin đó.
Nhờ dạy người lớn trong 35 năm, tôi biết rằng đàn ông và đàn bà có thể diệt ưu phiền, sợ sệt cùng nhiều chứng bệnh và có thể thay đổi hẳn đời họ đi bằng cách thay đổi tư tưởng trong đầu. Người này thụt két lấy tiền đầu cơ. Ngày hôm nay tôi sẽ dành riêng cho tôi nửa giờ bình tĩnh và nghỉ ngơi.
Vậy muốn trừ tật lo lắng xin bạn theo nguyên tắc thứ nhất này: Tôi đã thấy thường quá đến nỗi không còn ngạc nhiên gì nữa. Ngoài ra, ông lại bắt đầu chú trọng tới âm nhạc cổ điển và ông thấy lòng rung động nghe những hoà tấu khúc mà trước kia ông không ưa.
Khó mà tưởng tượng ông hiệu trưởng trường Đại học Yale là một người tầm thường. Cách đó trái hẳn với quy tắc hướng dẫn, vì phải xét đủ những điều kiện vật chất, xã hội, kinh tế ở chung quanh ta mới được. Khi còn đi học, ông đã lo về hai bệnh: suyễn và mất ngủ.