Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.
Điểm Anh thấp hơn thực lực. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Tôi thấy thế là tốt. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay.
Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật.
Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Nó tan chảy, tan chảy. Chả phải thở than gì. Nếu không có một lực đẩy cực lớn.
Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Ông viết tất cả, không sửa chữa.
Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.