Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Thật lòng, tôi muốn khóc.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Ôi, thói quen của con người. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao.
Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.