Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Là ích kỷ, rất ích kỷ.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân.
Tôi biết là tôi rất khỏe. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Nhưng mọi người thì khác.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Thích làm cả cái mình không thích.
Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.
Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội.
Hoặc biết nhưng không rõ. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt.