chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.
Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.
Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Bây giờ là 12h26 đêm. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả.
Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Không lại phản tự nhiên quá. Tôi kém nhất khoản này.
Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Là tỉ mẩn, là ào ào.