Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Bạn không thích sự không nhất quán này.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Một khuôn mặt ai ai cũng có. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.
Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa. Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Mất thương hiệu hơi bị phiền. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.
Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.