Đã đi một số cây số. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Sự im lặng cũng rưa rứa. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Nhưng em thèm được khỏe lại.
Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Nhưng đành phải nhả ra. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.