Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Nguyên nhân thì rất khó xác định.
Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ.
Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.
Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).
Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Cậu em kia, là một người tốt.
Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.