Sẽtop1

Bố đẻ phang cô con gái mới lớn lồn đẹp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.

    Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.

    Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu.

    Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.

    (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày.

    Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.

    Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:

    Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.

    Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Và đem năng lực của ta đi xa hơn.

    Hôm qua tao nóng quá. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Nhu cầu của bạn không cao.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap