Chính phủ sẽ hết sức bênh vực ông, nghĩa là không hơn cũng không kém các đại tướng khác. Đời sống trong những quán trọ nhà quê đó không vui thú, cũng không đủ tiện nghi; nhưng sống như vậy, ông còn thích hơn là về nhà để thấy bà Lincoln với những cơn tam bành, lục tặc của bà ấy. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm.
"Bài diễn văn của anh thiệt hay; đáng khen lắm; không ai làm hơn được. Chiếc xe bán được tức thì vì chính khách hàng đã tự tính giá lấy. Tôi tiếp: - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa.
Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi. Tôi nhiều khi ở phòng ông ấy ra về, ngán vì những lời chỉ trích của ông thì ít, mà ngán vì điệu bộ của ông thì nhiều. Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi.
Tại đó, có kê một cái xe hơi hiệu Packard, gần như mới nguyên. Ngay từ hồi ít tuổi, ông đã có tài tổ chức, thấu tâm lý và chỉ huy. Nhưng nếu có ai chỉ trích rằng ý kiến ta lầm, thì chúng ta thấy bẽ và phản kháng lại liền.
Vô số xí nghiệp hành động như tờ báo đó. Như vậy là bạn khôn, có đại độ và có lẽ xuất chúng nữa. Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.
Mà bạn tưởng mỗi lần ông đều có tin quan hệ cần cho bà cụ biết sao? Không! Ông chỉ muốn tỏ cho bà cụ biết rằng lúc nào ông cũng nhớ tới mẹ, cũng chỉ tìm cách làm vui lòng mẹ, và hạnh phúc với sức khỏe của cụ vô cùng quan trọng đối với ông. Và cứ mỗi ngày mỗi tiến như vậy. Hồi Calvin Coolidge còn làm Tổng thống Huê Kỳ, một người bạn tôi được mời lại Bạch cung, vô phòng ông vừa đúng lúc ông nói với cô thư ký của ông rằng: "Chiếc áo cô bận hôm nay thiệt đẹp.
Nhưng người bị mất việc dù sao cũng thất vọng lắm. Cô Louisa May Alcott, danh lúc đó vang lừng, chịu viết giúp một tờ báo chí của ông, vì ông hứa xin đưa tiền nhuận bút là 100 mỹ kim, không phải để biếu cô mà để biếu một hội thiện mà cô che chở. Rút cuộc, tôi xin ông ấy cho biết điều gì, ông cũng vui lòng cho biết hết".
"Này ông, xe hãng Mỗ tốt lắm. Rồi họ lựa một người khác cho chỉ huy phòng kế toán. ", "Thầy cho rằng như vậy nên không?".
Nó muốn giết người là giết, không vì một lý do gì hết". Muốn chứng minh điều đó, phải lập lý một cách kín đáo, đừng cho người nhận thấy chủ ý của ta. điều kiện là ông bầu phải báo trước cho công chúng hay rằng va vì bị cảm mạo, nên không được tốt giọng như thường ngày.
Bạn nên theo lời khuyên sau này của một thi nhân: "Dạy bảo mà đừng có vẻ dạy bảo. Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Cho nên tôi nói rằng những chi tiết mà ông ấy không chịu cho biết, không cần thiết gì hết.