Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.
Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng.
Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.
Tôi lẳng lặng ra về. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.
Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Tôi muốn thử những cách khác. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.
Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.
Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.