Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán.
Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.
Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về).
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.
Sáng được bác cho ngủ bù. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Và dễ sống hơn một chút.
Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.