Cha đã hỏi nghiêm khắc với con hôm nay. Riêng tôi, tôi tin rằng bà ấy nói quá đáng. Rồi thì một sự lạ lùng xảy ra.
ủa! Ông nói gì tới cái "lợi chung của chúng ta" đó? à! Tới bây giờ ông mới bắt đầu đặt ông vào quan điểm của tôi!. Trả lời câu hỏi của tôi chăng? Không. 3- Một nụ cười chỉ nở trong khoảnh khắc, nhưng có khi làm cho ta nhớ tới suốt đời.
Nhưng nếu người ta bắt chúng ta nuốt cay mà nhận lỗi thì lại khác hẳn. Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới điều tra xem trong khi đàm thoại tiếng nào được dùng nhiều nhất. Cho nên chúng tôi quay lại cùng xin ông Grammond phân giải xem ai phải ai trái.
Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả. (Câu này tuyệt: "Tôi phải nhờ cậy ông giúp tôi trả lời câu hỏi đó". Việc quan trọng nhất trong đời thì lại phó cho may rủi.
Tuần trước thầy đã giao hẹn rồi, hễ bắt gặp lần nữa thì thầy phạt". "Quả thật tên tôi hơi lạ. Một người học trò khác của tôi, lại vẽ vườn cho một ông trưởng tòa có danh, thấy bầy chó của ông này đẹp, khen: "Thưa ông, bầy chó của ông ngộ lắm, chắc ông được nhiều giải thưởng trong những cuộc thi chó đẹp".
Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để tránh những bất tiện đáng tiếc do tình thế đó mà ra. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết). Chính thị dục đó làm cho người khác loài vật.
Lát nữa ra đường bạn sẽ gặp nó. Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh. Bất kỳ thằng khùng nào cũng tự bào chữa cho mình được mà những thằng khùng đều làm như vậy hết.
5- Họ thích cái gì thì bạn nói với họ về cái đó. Hoàng đế và Hoàng hậu có đủ điều kiện để cuộc lương duyên hoàn toàn theo lý tưởng: Sức mạnh, tiền bạc, quyền thế quang vinh, sắc đẹp, tình yêu. Tôi muốn cầu người đó điều chi ư? Trời cao đất dày! Nếu chúng ta ích kỷ một cách ti tiện đến nỗi không phân phát được một chút hạnh phúc cho người chung quanh, đến nỗi hễ khen ai là cũng để hy vọng rút của người ta cái lợi gì, nếu tim ta không lớn hơn trái ổi rừng, thì chúng ta có thất bại cũng là đáng kiếp.
Bạn coi hai cặp gặp nhau ngoài đường: hai người đàn ông họ chỉ ngó nhau thôi, còn hai người đàn bà thì ngắm nghía tỉ mỉ quần áo, trang sức của nhau. Vậy nếu bạn muốn được thương mến, xin nhớ quy tắc thứ hai này: "Giữ nụ cười trên môi" Nếu không, sẽ mau quên lắm.
Đó là quy tắc của mọi sự trọng tài: giữ thể diện cho người ta. Rất ít người xét đoán một cách hoàn toàn khách quan và sáng suốt. Làm việc trong một phòng như phòng này thực là một cái thú.