Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.
Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Và thế là đời sống lãng phí. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.
Làm thế nào để ngừng viết. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.