Sẽtop1

Doggy em teen vú to quá dâm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Là dông dài, là ngắn ngủi. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.

    Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

    Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.

    Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Tự dưng mẹ lại ra giá. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20.

    Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.

    Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…

    Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Chẳng có gì đáng bực cả. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.

    Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Để không khóc, phải cười thôi. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.

    Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ.

    Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap