Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Chỉ là ta đang viết. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ.
Đừng nhầm bạn với tôi. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.
Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.
Có lẽ đã đến lúc đi ngủ. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.