Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay.
Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Nhất quyết phải cạo râu. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Chưa có gì để không thích. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.