Khi bọn thợ làm ngày tới, thấy con số 7. Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Những cuộc gây lộn đó làm cho tính tình hóa ra khó chịu và làm mất sự tự chủ đi.
Chúng ta chỉ dùng một phần nhỏ những khả năng vật chất và tinh thần của chúng ta. Tôi ngọt ngào kết luận: - Vậy, có lẽ đừng nên rờ. Khăn bằng hàng Cachemire đồ xứ cổ, giường ghế đóng ở Pháp, bức tranh của họa sĩ ý Đại Lợi và những tấm màn bằng tơ, di tích của một lâu đài bên Pháp.
Howard Thurston, ông vua ảo thuật, trong 40 năm trời, đem tài bịt mắt thiên hạ làm cho cả thế giới ngạc nhiên và thán phục; kiếm được gần hai triệu đồng; một hôm thú với tôi rằng hồi ông nhỏ, đã phải xa cha mẹ đi lang thang, ăn xin nhà này tới nhà khác, và nhờ ngó những quảng cáo hai bên đường xe lửa mà biết đọc. Tôi cãi: "Đừng nói chơi mà!". áp dụng những quy tắc trong đó và bạn sẽ thấy những kết quả phi thường.
Bất kỳ một người chăn bò hay là một kỵ binh, một nhà chính trị hay một nhà ngoại giao lại thăm ông, ông đều biết cách nói hỏi chuyện người đó. "Bạn cứ để người đó nói cho thỏa thích". Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc.
Ông thất vọng tới nỗi ông xin từ chức và xin cho "một người khác, trẻ hơn, tài giỏi hơn" thay ông. Hơn nữa, bạn sẽ tiến được một bước lớn trong nghệ thuật dẫn đạo người. Trái lại, cứ khen không ngớt tài quản gia của bà, cứ khen thẳng ngay rằng bà hoàn toàn, đã duyên dáng mặn mà, đủ công ngôn dung hạnh lại còn là một nội trợ kiểu mẫu nữa.
Đầu thư, người ta kể những nỗi khó khăn của công ty hỏa xa, cái đó ích lợi gì cho mình đâu? Rồi người ta xin mình phụ lực với người ta, sau cùng mới hứa sẽ cất hàng và gởi hàng cho mình mau hơn trước. Overstreet, không ngài nào dạy được cho nó một chút nghệ thuật làm đẹp lòng người. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận.
Con Rex không chịu đeo đai mõm. Sở dĩ chúng ta quên tên người, phần nhiều là vì chúng ta không chịu mất công, mất thì giờ chép lại, lặp lại cho nó in vào trong đầu óc chúng ta. Giám đốc phòng thương vụ Ken R.
Tôi biến thành một người mới, sung sướng, có lòng từ thiện và được mọi người thương. Đời vợ chồng, hết ngày này qua ngày khác, chỉ là một chuỗi những tiểu tiết không nên thơ. Thầy đã chỉ đường cho tôi một cách rõ ràng, thông minh lắm.
Trái lại, nên thương họ. Như vậy mới có danh và có quyền được. Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao.
Anh tranh biện, la ó, không tự chủ được nữa. Nhưng, ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thiệt là một người cha; cha sẽ là bạn của con, con cười cha sẽ cười, con khóc cha sẽ khóc. Ông Gaw tiếp: "Tôi cũng mới hay đây, khi kiếm địa chỉ của ông trong Điện thoại niên giám".