Manh mối 8 – Vùng biểu cảm: Nhận biết nụ cười không chân thật Nếu trong các cuộc đàm thoại tình cờ bạn nghĩ có người đang nói dối bạn, nhưng biện pháp thẩm vấn chính thức không có tác dụng thì sao? Chương này cung cấp những kỹ thuật tinh vi giúp bạn thu thập thông tin mà không quá lộ liễu. Do đó, anh phát cáu vì anh lo lắng cho sức khỏe của mình.
Các câu như: “Tôi không thể nói dối” hay “Tôi chưa bao giờ nói dối” luôn được tiếp nhận với sự thận trọng. Vì chúng ta không thể suy nghĩ mạch lạc và truyền tải những suy nghĩ đó hiệu quả nên hai ngày sau chúng ta mới nghĩ ra những gì chúng ta nên nói. Tại sao? Vì thời gian đã trôi qua.
Bà mẹ có thể nhận được câu trả lời: “Con không muốn nói về chuyện đó. Bạn cần biết khi nào thì phòng vệ và khi nào thì không. Khi việc tranh luận trở nên vô hiệu, hãy dừng lại.
Thay vào đó, Winston nên làm như sau: Cậu bé thấy lo lắng vì trong tâm trí nó nghĩ rằng nó đã không thuyết phục được bạn. Anh cho tôi biết chính xác chuyện gì xảy ra và anh sẽ biết rằng chuyện đó không có gì.
Ví dụ 1: “Tôi là người được trả lương cao nhất tại viện này. Tất cả những gì bạn làm là phát triển một sự thật mà người đó đã đưa ra. Điều này càng có ý nghĩa hơn khi Việt Nam đã là thành viên chính thức của WTO, khi chúng ta tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài, thế giới của ngôn ngữ cử chỉ.
Đây là cách tốt nhất vì nó có tác dụng ở nhiều cấp độ. Và phụ trách một nhóm khoảng mười hai… Vì chúng ta không thể suy nghĩ mạch lạc và truyền tải những suy nghĩ đó hiệu quả nên hai ngày sau chúng ta mới nghĩ ra những gì chúng ta nên nói.
Ví dụ 1: “Tôi đưa cho bà cấp độ điều trị tốt nhất rồi đấy. ” Đã từng trở thành chưa bao giờ. Việc này sẽ thúc giục anh ta hỏi về những gì bạn đang nói đến.
Bạn có thế thượng phong vì bạn đang kiểm soát cuộc trò chuyện -bạn đang giữ tất cả các quân bài. Bà mẹ có thể nhận được câu trả lời: “Con không muốn nói về chuyện đó. Khi bạn nghe thấy câu: “Không muốn làm anh khó chịu, nhưng…” bạn có thể tin chắc rằng người đó không hề bận tâm đến chuyện làm bạn khó chịu.
” Khi đó, Mel chỉ quan tâm đến lời chê trách của Cindy đối với hành động của anh ta. Nếu anh ta đưa ra lý do tại sao bạn không thể xem ảnh, chẳng hạn như anh ta không chụp bức nào, không ra ngoài, quên không mở nắp ống kính, v. Phần dưới đây, trích từ cuốn Instant Analysis (Phân tích tức thì) của tôi, lý giải hiện tượng này.
Nếu bạn không có được câu trả lời mà bạn đang cần, hãy tiếp tục giai đoạn kế tiếp. Tuy nhiên, câu này buộc người đó phải nhắc lại câu trả lời của họ. Câu hỏi được đặt ra là: Liệu bạn có muốn thắng không? Nói ví von, bạn sẽ không bao giờ trở thành kẻ ngốc nghếch một lần nữa.