Hay một tập tin khác là phòng ngủ, tập tin này chứa đựng “danh sách mua sắm”,… Tên của nó là “Cửa MCXLLLV”. Nhưng sự thật là chỉ có ba lý do sau, mỗi lý do đều liên quan đến từng giai đoạn ghi nhớ:
Cuốn sách này cũng được viết vào những buổi tối ở quán cà phê. Chúng ta cảm thấy lo lắng, đó là điều tự nhiên. Khi đó, bạn sẽ có thể nhắc lại trật tự các quân bài từ đầu đến cuối và từ cuối lên đầu.
Chiếc chuông này được lập trình rung lên vào những thời điểm nhất định khi chạm trán những trường hợp cụ thể, còn trong những trường hợp khác thì nó chỉ im lặng. Hãy tưởng tượng Sheila nói xấu bạn với đám đông nếu bạn mua cho cô ấy một đôi giày sai cỡ…đó là một kiểu bạn bè chăng? Nghĩ đến khi bạn muốn gật đầu đồng ý, hãy kể một câu chuyện cười hay kết luận cho một ý kiến nào đó bằng một câu hỏi có mục đích.
Thậm chí chúng ta cũng có thể dùng cách này để ghi nhớ một câu quan trọng, cần chính xác từng từ. Sau khi cô ấy liệt kê những thứ cần thiết, anh ta hỏi: “Em à, vậy là có bao nhiêu thứ cần mua hả em?” “Năm”, cô ấy trả lời. Tất nhiên, bài học ở câu chuyện này chính là về bản thân chúng ta và trí nhớ của chúng ta.
Sự thật đang dần dần được phơi bày. Các thành viên trong hội đồng thật sự bị sốc. Bạn có nhớ được ấn tượng đầu tiên về họ không? Lúc đầu có lẽ họ chẳng có gì hay ho, thậm chí là chán ngắt phải không? Nhưng chỉ sau khi hiểu rõ về họ hơn, bạn sẽ thấy thực ra họ rất thú vị và hài hước.
Billious Gaitous bắt đầu cuộc dạo chơi phòng họp trong tưởng tượng. Để liên kết từ “xe hơi” với “con chó”, hãy tưởng tượng có một chú chó bun đang ngồi bên trong chiếc Mercedes với một chân trước đặt trên vô-lăng, còn chân trước kia ngẫu nhiên đặt trên cửa ô tô. Hãy hỏi Craig hay Ellen xem họ cảm thấy khó chịu thế nào khi ai đó gọi họ là Greg chứ không phải Craig, hay Hellen chứ không phải Ellen.
Tôi luôn phải làm như vậy trong khi có nhiều người xung quanh, có âm nhạc nền với âm lượng trung bình. Natasha – bắt nguồn từ cái tên ‘Natalie’ – Lễ giáng sinh (Latin: Natale Domini) Nhưng một đứa trẻ chưa từng nhìn thấy tuyết sẽ không thể hiểu được chúng ta đang nói đến cái gì.
Khi bài thuyết trình dường như quá ấn tượng, nó sẽ bị coi là giả tạo, còn người thuyết trình sẽ bị coi là không thật và không đáng tin cậy. Tôi đã tự rút ra những kiến thức đó, một kinh nghiệm chủ quan. Và cuối cùng quay đầu về phía chúng ta và mỉm cười.
Ta có thể thi lại môn đó nhiều lần. Đây là sự việc đã xảy ra với tôi tại một hội thảo nghề nghiệp ở Mĩ. David Green (Thủ tướng chính phủ đầu tiên của Israel) / David Ben Gurion
Chúng ta luôn cầu toàn về mặt cảm xúc và có xu hướng phóng đại lên. Có một số người lại rất hào hứng hi vọng vào cách “lập trình nhắc nhở”, hay ít nhất thì cũng sẵn sàng làm thử. Ngay lập tức ông nhớ ra mình cũng đã tìm được sự thanh thản và yên bình như vậy.