Ngươi lúc nào cũng chờ đợi người khác mang đến may mắn cho mình. Ngươi đã từng thấy vũng nước nào trong khu rừng này chưa? Mà cây bốn lá thì cần rất nhiều nước. Chẳng còn gì để nói, Nott chậm chạp leo xuống núi.
Đêm đó nằm bên cạnh mảnh đất, chàng thật hài lòng nghĩ về những gì mình đã làm được. Ngay cả vợ tôi cũng bỏ tôi mà đi. Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi.
Đang dò dẫm trong bóng đêm, bỗng anh cảm thấy con ngựa đen của mình dẫm chân lên một chỗ đất mềm, ẩm ướt, và trên cao các nhánh cây đã được chặt quang đãng. Và tôi biết ông sẽ chuyển đến đúng người. May mắn sẽ đến với bạn - chắc chắn - và không chỉ một lần.
Chẳng có một cây bốn lá nào mọc được ở đây cả. - Ta biết sức mạnh của Cây Bốn Lá thần kỳ, và đối với riêng ta - một Hoàng tử của lòng đất - thì ta cũng đã có quá đủ sự may mắn rồi. Ông cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu - đã nửa thế kỷ nay mới gặp lại - của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu.
Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi. - Sid vẫn tiếp tục hào hứng chỉ cho Nott thấy những gì anh đã làm được - Đây là toàn bộ đá thừa và những nhánh cây mà tôi chặt bỏ trong vòng có hai ngày, bởi vì chác anh cũng biết là. Ngươi có thể đến đó mà lấy.
Và Nott không thể nào chịu đựng nổi cảm giác đó. Mụ ta đứng ngay bên cạnh Nott, thân hình lập lòe phản chiếu những tia sáng hắt ra từ đống than lửa anh đã thắp đêm qua. Bóng đêm đen kịt giăng phủ dày đặc.
Buổi sáng thứ tư khu rừng chợt lạnh lẽo hơn mọi ngày. Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất. Anh còn có thể làm được gì khác nữa chứ? Vì thế Nott leo lên ngựa và đi lang thang vô định mãi trong rừng, hy vọng rằng mình sẽ bỗng nhiên may mắn phát hiện được Cây Bốn Lá thần kỳ ở đâu đó.
Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá. Nott cảm thấy một nỗi thất vọng to lớn đang chiếm lấy lòng anh. Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác.
Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Thôi, ngươi hãy đi đi và chớ đánh thức chúng dậy nữa. Điều này cũng không có gì là lạ.
Không một giây lãng phí, Sid liền leo lên lưng ngựa. Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm. " Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome.