Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Không, phải giữ sức khỏe. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.
Nhưng chờ đến bao giờ. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực.
Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Bà già vục đầu vào thùng rác. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con.
Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.