Ông ấy muốn nói mà tôi không để ông nói. Mày phản đối người ta mà như tát nước vào mặt người ta vậy. Người hiến binh đáp bằng một giọng từ tốn: - Phải.
Nhưng các em nên dẹp những lá khô này đi, cho nó khỏi bén cháy. nhưng dù sao thì cũng là điều cấm. Vậy nếu bạn muốn được thương mến, xin nhớ quy tắc thứ hai này:
Đặt những câu hỏi bắt người ta phải trả lời "có" là một điều rất dễ. Ông phân phát hết thảy những của cải của ông và thề sống trong cảnh nghèo. Nếu ông giúp tôi việc đó, tôi sẽ lấy làm quý hóa lắm và mang ơn ông vô cùng.
Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó. Anh thấy ông già ở dưới trần kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lão đó phải tốc áo ra trước hết". Như vậy ích lợi hơn nhiều".
Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền. Hôm sau tôi gặp anh, vẻ mặt buồn tẻ nhưng có vẻ sẵn sàng để tự bào chữa. Cho nên một ký sự đẹp nhất trong lịch sử là hồi Đại tướng Lee, trong cuộc Nam Bắc chiến tranh, tự nhận lỗi vì ông mà đạo kỵ binh của tướng Pickett phải thất bại trong cuộc tấn công tại Gettysburg.
và biết đâu chẳng như đứa nhỏ, đòi cho được hai đĩa cháo? Xin các bạn nhớ kỹ rằng: Muốn dẫn dụ ai, phải trước hết khêu gợi cho người đó có lòng ham muốn nhiệt liệt đã. Và trong ba tháng hè và ba tháng thu, ông ở xa biệt, không lai vãng gần miền Springfield. Ai kia chứ đại tá House thì không khi nào ngu dại vậy.
Steinmetz sung sướng. Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Sau khi đọc cho người ta đánh máy một bức thư, ông thường hỏi các người giúp việc ông: "Như vậy được không? Khi người giúp việc trình ông bản thảo một bức thư để xin ông sửa cho, ông chỉ bảo: "Có lẽ nên sửa lại câu này như vầy.
Muốn vậy, phải khen y cái gì mới được. Nhưng lời tuyên bố của ông Adler quan trọng tới nỗi tôi phải chép nó lại lần nữa: "Kẻ nào không quan tâm tới người khác, chẳng những sẽ gặp nhiều sự khó khăn nhất trong đời, mà còn là người có hại nhất cho xã hội. Lần này thì ''bị" rồi.
Ông viết một bức thư cho ông chủ nhiệm tờ báo Boston Herald tỏ lòng hâm mộ. Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Tôi trở về, tươi tỉnh.
Một người suốt đời làm nghề quảng cáo tự cho mình là thần thánh trong nghệ thuật dẫn dụ người khác mà còn viết một bức thư vô lý như vậy, thì những ông thợ may, làm nệm, làm vườn ra sao nhỉ? Đàn ông bao giờ cũng muốn lánh mặt một người đàn bà gắt gỏng. Kiếm một tật xấu của người dễ hơn là tìm cái hay của họ.