Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.
Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng.
Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên.
Đây là một thử thách nữa. Tôi cũng có dự định ấy. Tôi cứ tà tà gạt chân chống.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật.
Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.
Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Nhưng như thế chưa đủ.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.