Họ nỗ lực vì điều đó. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Chẳng có gì để thấy xót thương.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Hôm qua tao nóng quá.
Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu.
Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Nhưng mọi người thì khác.
Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Người rỗng như không có lực.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Nhưng tôi không quen phản đối. Thôi, đứng dậy xem tí đã.