Sẽtop1

Bố dượng trẻ không chịu được trước cô con gái riêng của Cô vợ luôn tập yoga thế này

  • #1
  • #2
  • #3
  • Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.

    Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu.

    Bạn lại cười một mình. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia.

    Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.

    Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Chúng tôi mò mãi không thấy.

    Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.

    Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững.

    Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.

    Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.

    Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Ốm ra đấy mà làm gì.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap