Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.
Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học.
Làm thế nào để ngừng viết. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.
Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu.
Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.
Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Có người cười toe toét.