Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.
Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.
Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật.
Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được.
Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Nhưng lí trí không cho phép.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Người lớn thật buồn cười. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi.
Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.