Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Tôi không có ý định ra đi. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Lần sau không thế nữa nhé. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.
Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình.
Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội.
Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.
Chỉ là ta đang viết. Không, tôi không cần biết. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.