Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Tôi yêu và thương bác tôi.
000 dành dụm được từ đầu tuần. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.
Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Sách cũ thì cũng đừng xé chứ. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông.
Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Hôm nay đi đâu? Không biết. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.
Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Đến lượt máy treo ngược người. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Có gì để thanh minh.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.