Và có lẽ cả hướng thiện. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Chuông điện thoại reo. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Được nói chuyện, được trao đổi. Cũng có hôm ngủ khá say. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
Cái đó, chúng đưa ra không khó. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn.