Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).
Bố xuống đường đi bộ về trước. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Rồi thể hình tính sau.
Ai theo thì sống, ai chống thì chết. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Tin một chút, một chút thôi, em ạ.
Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu.
Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.