Ngay ngày mai, con hãy tới gặp và thương lượng với anh ta để góp một phần mười số tiền kiếm được của con vào kế hoạch ấy. Như quyết định giúp anh, Dabasir đẩy mạnh Tarkad vào quán và kéo đến ngồi trên hai tấm thảm đặt trong góc. Họ chỉ có những ổ rơm để ngủ và những hạt cơm cứng như đá để ăn.
- Ông ta được cho là người giàu nhất ở thành Babylon đấy! – Bansir buột miệng. Nếu hiểu như vậy thì quả thật tính khí của chúng ta đã trở thành kẻ thù tệ hại nhất của chính chúng ta. Nghe giọng trầm tĩnh của Sharru Nada, Hadan Arad Gula im lặng, nhưng không hẳn là đã tin vào điều ông vừa nói.
Mặc dù tôi phải đi vay mượn người thân, bạn bè để trả nợ, nhưng các khoản nợ vẫn dây dưa không hết, thậm chí ngày càng nhiều hơn. Bấy giờ, bạn hoàn toàn yên tâm làm việc để trả nợ, thời gian có thể hai năm, bốn năm hay mười năm chẳng hạn. - Còn tôi giống như những kẻ ngu ngốc khác, ban đầu muốn giúp đỡ anh tránh làm công việc nặng nhọc, nhưng cuối cùng lại phải làm thay anh.
Và đáng tiếc là tôi đã để vuột mất nó. Nghe ông cháu nói vậy, ông rất vui mừng và tràn đầy hy vọng. Vậy anh nghĩ như thế nào về sự may mắn.
Họ không bao giờ phó thác tiền vàng của mình vào những vụ đầu tư không sinh lợi hoặc có nguy cơ mất trắng vốn. Khi tôi hỏi lý do anh ta cần tiền, anh ta đã kêu ca rằng do số tiền kiếm ra không đủ để chi tiêu. Nó sẽ chứa đầy những đồng tiền vàng.
Arkad không chỉ được mệnh danh là người giàu nhất ở thành Babylon, mà còn được mọi người ngưỡng mộ bởi tính tình hào phóng và cởi mở. Rồi chúng ta trưởng thành và tự lập để nuôi sống bản thân, gia đình. - Dịp may thường đem đến cho chúng ta những cơ hội rất ít khi lặp lại lần thứ hai.
Luôn nhớ rằng, cần phải làm việc, cứ làm việc sao cho tốt và làm hết khả năng của mình. Và đáng tiếc là tôi đã để vuột mất nó. Chúng ta cùng học một thầy, cùng chơi với nhau những trò chơi thời niên thiếu.
Những đồng tiền cháu tiết kiệm được sẽ là hạt mầm của cây giàu có. Bạn sẽ nhận ra một số khoản chi tiêu có thể giảm hoặc bỏ đi mà không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày. Nó đem lại sức mạnh, niềm tin mãnh liệt để ông có thể phấn đấu nhằm thoát khỏi thân phận hẩm hiu của mình.
Cháu đã học được cách tiêu pha ít hơn số tiền cháu kiếm được. – Còn ta, ta cũng sẵn sàng giữ lời hứa. Một ngày nào đó, cháu sẽ mua một con lừa để cưỡi.
Tôi gượng đứng dậy, mặc cho hai chân chỉ muốn khuỵu xuống. Trong khi những người khác đã ngủ say, ông vẫn trăn trở khiến sợi dây xích ở dưới chân kêu loảng xoảng, làm cho Godso chú ý. Từ đây, anh phải lo làm việc của anh đi.