Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện.
Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác.
Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc.
Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Chả nghĩ nhiều cho ai được. Tóm lại là không được bi quan. Tiếc là tôi không phải quí khách.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. - Ông quả là người biết lo xa.
Đó là một niềm an ủi. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.
Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.