Kể từ đó mỗi lần nghe lại ca khúc Remember?, tôi đều thử khám phá ra những cảm xúc khác lạ, một nét hay mới nào đó. Và đây là những khách mời khác cũng rất tuyệt vời trong chương trình của tôi: Thay vì nói bằng những từ ngữ hoa mỹ bay bổng, ông thích diễn đạt bằng ngôn ngữ rõ ràng và dễ hiểu.
Chẳng có gì ngạc nhiên khi điều ngược lại cũng nhiều phần đúng. Mọi người à ra vỡ lẽ. Cuộc phỏng vấn này đối với tôi cứ như là có một không hai vậy!
Không thể để Jim lên chương trình được, phải bảo vệ cả hai chúng tôi. Bất cứ dân tộc nào cũng muốn được gọi tên đúng nguồn cội của họ một cách trân trọng. Không thể phủ nhận năng lực siêu nhiên này sẽ giúp bạn có thể thống trị cả thế giới.
Nhất là đừng để ký ức tràn về như một thác nước rồi thao thao bất tuyệt. Mà thật lòng chúng tôi cũng không đứa nào dám nói với mọi người rằng đây chỉ là một trò đùa. Tôi biết lần đầu tiên khi nghe đoạn băng đó chắc chắn bạn sẽ thốt lên rằng: Ôi trời! Nghe khủng khiếp quá!.
Và ông sẽ từ chối lời mời của tôi, chắc chắn như thế. Những câu hỏi càng hay thì càng góp phần sinh động câu chuyện. Anh ấy đến chương trình của tôi vào một buổi tối, rồi làm cho tôi đêm đó cứ trằn trọc mãi.
Thế là Rầm!, Benny sụp bẫy ngay tức khắc. Rồi thì hãy tự tin và nói với chính bạn rằng bạn biết còn nhiều hơn là người dẫn chương trình. Nhưng nếu bạn hỏi ai đó một cách ngắn gọn và đơn giản là Có hay không? như vậy thì, rất có thể câu trả lời mà bạn nhận được cũng đơn giản và ngắn gọn là Không hay Có.
Rồi vỗ vai Don nói rằng: Ồ, Don đấy à? Gặp cậu ở đây tớ mừng quá! Về yếu tố thứ tư có một óc khôi hài thì Nixon không có. Sáng sớm Chủ Nhật, Burns gọi điện cho Benny: Tối nay tớ sẽ sang chở cậu.
Quả là một con người có tật nhưng có tài, biết vượt lên số phận, biết chiến đấu và chiến thắng. Lời khuyên của tôi về vấn đề này là: Hãy để tâm tới việc sử dụng ngôn ngữ đôi mắt của bạn thay vì chỉ biết nói và nói huyên thuyên nhưng vô cảm. Một đấng mày râu nói câu nào là khiến các bà các cô chết mê chết mệt câu ấy.
Burns không giải thích gì thêm, chỉ nhấn mạnh hai tiếng: Đừng cười. Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu. Thậm chí trong những vấn đề thuộc lĩnh vực tinh thông của mình, Kissinger vẫn hỏi người đối diện: Bạn nghĩ gì về vấn đề này?
Vì thế phải chuẩn bị trước một chương trình càng cụ thể càng tốt. • Họ luôn nhìn mọi việc với một quan điểm mới, một khía cạnh mới. Tôi vẫn nhớ một cao trào trong vở hài kịch cổ điển The Honeymooners.