"Tôi có thể chân thành nói rằng đã may mà bị bệnh thần kinh đó vì nhờ nó tôi mới nhận thấy tư tưởng ảnh hưởng mạnh mẽ tới tinh thần và cơ thể ra sao. Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra! Một hôm các sĩ quan thấy ông khóc, liền hỏi duyên cớ.
Vậy còn ưu tư nỗi gì nữa?". Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì. Cho nên tôi phải viết chương này để gõ cửa bạn và xin bạn đề phòng.
Rồi tôi rán cải thiện nó bằng cách tận hưởng những ngày còn lại". Lương ít mà khóng dám bỏ sở. Ta muốn thu cho đầy túi, vơ được cái gì thì vơ, vơ ngay bây giờ.
Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh. Rồi ông ta lại ranh mãnh nói luôn: "Vả chăng, bộ răng mà cô cố tình che đậy đó, biết đâu nó chẳng làm cho cô nổi danh?" Chị Cass Deley nghe theo và không thèm nghĩ tới cái "mái hiên" của mình nữa. Cầu nguyện có khác gì viết vấn đề đó lên giấy.
Tôi vội vàng bán lại chiếc quan tài cho một nhà chuyên lo đám táng và trở lại làm ăn. Thôi đừng điên nữa, ở đời ai mà khỏi chết? Ta đã phải làm công việc đó, không thì bị bắn. Có thể như thế kia, có thể như thế nọ.
Đồng thời, một thanh niên Mỹ đang tùng chinh bên Châu u, cũng học được bài học như vậy. Anh ta làm trong một xưởng đóng thùng, công việc vất vả và ít khi kiếm được trên 40 Mỹ kim mỗi tuần. Tối đến, tôi mệt lắm, và tin rằng không có cách nào khác hết.
Và bao giờ tôi bắt đầu sống như vậy? Tuần sau?. Ông chủ của bạn muốn bạn yêu nghề, để ông thâu được nhiều tiền hơn. Nghỉ tức là thu hồi lại sức lực của mình".
Chúng tôi bỏ ra nửa triệu Mỹ kim để mua trái dâu về đóng hộp. Ông càng nói, đám người phẫn nộ kia càng nguôi dần. Về sau thất vọng quá, nên trong những bữa tiệc, tôi luôn luôn cố tình xin người bên kể cho nghe những kinh nghiệm, lí tưởng và dự định về tương lai của họ.
Tôi kin kể: Lần đầu tiên từ giã miền đồng ruộng Misssouri tới Nữu Ước, tôi vô làm trong Hàn Lâm kịch trường. Bạn có giữ được như vậy chăng? Nếu bạn là một người bình thường, vô bệnh, bạn có thẻ trả lời. Con đường đời chỉ qua một lần thôi.
Mỗi ngày bạn để nó trên bàn viết, ngay trước mặt. Bạn có thấy rằng sau vài giây như vậy, những gân trong mắt bắt đầu tuần lệnh bạn không? Bạn có thấy như có một bàn tay vô cùng êm dịu nào vuốt ve cho nó hết căng thẳng không? Vậy chỉ trong một phút, bạn đã biết được cả cái bí quyết về nghệ thuật nghỉ ngơi rồi đấy. Thỉnh thoảng ngó tới nó.