Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.
Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Phải hết sức giữ gìn.
Chả phải bổn phận gì. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.
Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.
Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.
Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Tôi muốn đâm vào đâu đó. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.
Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Tôi ủng hộ cái đúng. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.