Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Q của lí trí không tự an ủi được. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Ông lão giật thót mình: Ấm!
Xin lỗi nhé, buồn ơi. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Thấy mặt mình mát lạnh.
Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Đường thông hè thoáng. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày.
Có gì để thanh minh. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình.
Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Sáng được bác cho ngủ bù. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.