Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.
Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.
Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.
Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.
Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác.
Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Đừng sa sầm mặt như thế. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.