Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Cũng chẳng biết sẽ chụp không.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Tôi bảo: Chào chú. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.
Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Tôi xịt xịt xịt lên đầu.
Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Bố xuống đường đi bộ về trước.
Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về.