Maney, người tiếp cận nhiều tư liệu nhất về Watson cũng không biết cuộc họp đã nói những gì nhưng khi ra ngoài, trước đám đông nhà báo Watson nói: sẽ không có chiến tranh. Thị trường lao động đã khác trong cấu trúc và khả năng luân chuyển của nó. Nó tiêu tốn ngót ngét một triệu đôla (chính xác là 950.
Khi Tom không chịu xưng hô thưa ông thưa bà như văn hóa mà Watson đã dày công xây dựng, Watson đã từng gào lên trong cuộc họp: Câm cái mồm anh lại Maney đã tìm thấy một chi tiết như vậy. Một công ty vĩ đại không nằm ở chỗ nó có bao nhiêu tiền, bởi vì doanh nghiệp nào rồi cũng thăng cũng trầm, mà là ở chỗ năng lực vượt qua những bước ngoặt của nó. Tinh thần nghĩ khác và làm khác bắt đầu.
Tầng hầm của tòa nhà là một giấc mơ của các kỹ sư thuở đó: Phòng tái tạo thời tiết để các kỹ sư tiến hành các thí nghiệm. Triết lý của Watson đã trở lại. Tom đã giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị được bốn năm kể từ năm 1952.
Phán đoán của ông đã chính xác khi dòng nước ngập tràn thành phố chẳng bao lâu sau đó. Không những thế, ông còn trở nên vĩ đại hơn cả cha mình, xét về quy mô. Phía sau vẻ bên ngoài bình yên rất country đó là sự thật về chính sách thuê mướn.
Những gì Time vừa kể trong bài viết vinh danh một trong một trăm người ảnh hưởng lên thế giới cho biết ngày khởi đầu mà Tom Watson thực sự kế nghiệp Thomas Watson. Điều này rất đặc biệt bởi lẽ ông được miêu tả là nhà lãnh đạo gia trưởng, nóng tính và quyền lực hình ảnh của ông được treo khắp nơi trong công ty, nhà máy. Đó là những nguyên lý phát triển.
Sự khác nhau này có lẽ do cách thức kiếm tiền của họ. Lý thuyết của Thomas Watson Sr. Một tháng sau sự kiện trận lụt, ngày 17.
Cuộc chạm trán với một người đầy danh tiếng như Watson khiến Gordon cảm thấy mắc nghẹn khi mở lời. 000 đôla nhận được từ công ty. Các nhà đưa tin đã để lại trong lịch sử một trong những câu nói dự đoán thuộc loại sai lầm nhất từ một danh nhân, đó là họ cho rằng Watson đã nói: Tôi nghĩ có một thị trường trên thế giới cần năm cái máy tính.
Ông thấy rằng, công ty không tiến hành nghiên cứu thị trường, không tìm hiểu đối thủ cạnh tranh và, thật nguy hiểm, đó là tâm lý ám ảnh rằng thế giới bên ngoài phải nhất định trông cậy vào Big Blue nghĩa là công ty bán gì thì thiên hạ được nấy. Đó là một cách thức vui nhộn và sáng tạo rất hiệu quả khác của Watson. Chẳng hạn như ngày nay, trên các chuyến bay bạn sẽ an tâm hơn khi được nhìn thấy bóng dáng giống nhau của các tiếp viên hàng không.
Tuy nhiên, theo tài liệu của William Rodgers (Think: A Biography of the Watsons and IBM, 1969) thì Watson làm công việc hãng truyền thông lớn. Chăm lo bằng quỹ hỗ trợ đối với những người hi sinh và thân nhân của họ.
Chưa hết, từ đó người này phải đảm bảo đưa IBM về lại vị trí dẫn đầu thế giới mà nó vốn giữ vững trong nhiều thập niên. Gerstner đã làm đúng theo điều mà Watson đã nói: Khi Tom Watson trở về nhà thì IBM đã là một biểu tượng của nước Mỹ.