Thực tôi không còn thì giờ mà cũng không còn sức để lo lắng nữa". Tâm hồn tôi chưa bao giờ bị kích thích đến thế. Riêng chúng tôi, từ khi vì duyên may được đọc cuốn ấy, đã thấy tâm hồn nhẹ nhàng, khoáng đạt hơn trước nhiều.
Tôi không thể nào mua được những đồ phụ tùng và những máy móc cần thiết. Rồi ông đưa những sự kiện ra. Đây là hai trang đó:
Tôi mới thấy có mỗi cuốn đó là vừa vui, dễ đọc mà lại vừa chỉ một phương thuốc công hiệu. Nhắc lại việc "dịch Dale Carnegie và viết sách học làm người", cụ Nguyễn Hiến Lê viết trong Hồi kí như sau: Chẳng hạn, muốn trông một quyển sách, tôi phải cầm đưa lên tận mắt bên trái và đưa hết con ngươi sang phía tả".
Little; và bây giờ, chung quanh vắng vẻ, chúng ta thử soi gương xem chúng ta có thuộc vào hạng người cao thượng đó không nào? Nếu cần, chúng ta có thể chịu nổi và thắng được tất cả những tai hoạ và thảm kịch vì chúng ta có những năng lực tiềm tàng mạnh lạ thường mà biết dùng tới, ta sẽ thắng được mọi nghịch cảnh. Ở trường tôi không bao giờ khóc hết, nhưng về nhà tôi thì sụt sùi kể lể.
Bà có công việc gì cho tôi làm trong hãng bà không". Càng nghĩ lại càng hoảng sợ. Muốn đọc, bà dùng những sách in chữ thật lớn, dí sát đến mắt.
Đoạn ông bảo chúng tôi lại gần và nói: "Ngó cho kỹ, vì tôi nhớ cái bài học này suốt đời. Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây". Hơn nữa, Người đã chỉ cho các bà cách làm tăng vẻ đẹp.
Vì thế trong hãng Simon hiện nay chúng tôi phí rất ít thời giờ để lo lắng và bàn tán về những chỗ hư hỏng, sai sót, mà hành động rất nhiều để cải thiện công việc. Đừng đương hành động mà ngừng để xem xét lại nữa. Tôi lại quen một người bán vé cá ngựa danh tiếng nhất ở Mỹ.
Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn. Phương pháp để giúp cho những người thắc mắc, lo lắng và cực trí có cơ hội thổ lộ tâm tình đã được áp dụng trong lớp Thần kinh học thực hành tại bệnh viện Boston. Tự hỏi: "Theo luật trung bình, có bao nhiêu phần chắc chắn rằng tai nạn mà mình đương lo đó sẽ không bao giờ xảy ra".
Từ đó ông muốn cử động phải ngồi trên chiếc ghế có bánh xe. Ai đáng trách trong đó? Mấy đứa con ư? Đã đành; nhưng người mẹ chúng còn đáng trách hơn. Má tôi đi được ba năm thì ba tôi bị tai nạn mà mất.
Cần một cây viết chì hoặc viết mực trong tay và khi gặp một lời khuyên mà bạn có thể thực hành được thì gạch một đường ở ngoài lề để đánh dấu. Steel, những cuộc hội nghị của ông và các bạn đồng nghiệp thường kéo dài quá. Nhưng tôi đã để cho tinh thần hưu dưỡng và hết lo nghĩ.