Tôi cám ơn Chúa đã cho tôi ăn nhiều lễ Giáng sinh rực rỡ, giữa gia đình đầm ấm, hồi thơ ấu. Sau cùng, ông lập một hội ở khắp nước gọi là "Hội những người bị giam tại nhà". Xin bạn cho tôi nhắc lại câu đó: "Nếu dùng hết thời gian vào việc tìm tòi những sự kiện một cách vô tư khách quan, thì khi nhận thức những sự kiện ấy, ưu tư sẽ tan dần đi".
Tôi sẽ không lười nghĩ nữa. "Dù sao cũng mặc, mẹ chỉ muốn cho chúng sống theo chúng thôi. Vất vả cả năm vì 30 Mỹ kim!
Rồi dở nón, chỉ vào một miếng giấy trong dán trong đó, có chép đúng câu tiếng Pháp mà ông đã học để chào khách. Ông thường ăn ngủ, ngay trong phòng thí nghiệm để có thể làm việc 18 giờ một ngày, nhưng ông không thấy mệt chút nào hết. Nếu hết thảy những người làm ăn học được bài ấy thì con số người chết vì bệnh huyết áp đang quá tăng, chỉ hôm trước hôm sau sẽ giảm liền.
Tại sao bà không bắt trước bà ấy, nếu bà có cảm tưởng đã lấy phải một ông chồng độc tài, tàn bạo? Có thể bà sẽ nhận thấy những "đức tính" của ông và sự tự nhủ rằng: "Chồng mình thế mà khá đáo để". Nhưng nghĩ kỹ bài học còn rất rẻ. La Rochefoucould nói: "Kẻ thù của ta xét ta đúng hơn tự ta xét ta".
Bà có vẻ trách bạn sao lại sung sướng trước mặt bà. Bác sĩ Nathaniel Kleitmar, giáo sư ở Đại học đường Chicago, đã nghiên cứu nhiều hơn ai hết về sự ngủ, và nhờ vậy đã nổi danh khắp thế giới. Trong cuộc đại chiến thứ nhất, một người lính Hung Gia Lợi tên là Paul Kern, bị một phát đạn xuyên qua óc ngay giữa trán.
Sự bình tĩnh và lòng tin của nhà tôi, thật đã làm cho tôi vững lòng. Và ông Lincoln lại tìm ông Stanton [33]. Vậy còn ưu tư nỗi gì nữa?".
Khi đọc bức thư phúc đáp ấy, ông ta tức uất người. Cái thế giới bà khám phá ra kích thích bà viết một cuốn sách tả nó. Tuy bà đã có nhiều cháu nội, trông bà chỉ vào trạc bốn mươi.
Bạn lặp đi lặp lại câu đó thiệt chậm trong 1 phút. Kết quả lạ lùng về năng lực cũng như về sức khoẻ và hạnh phúc gia đình của tôi. Ông nói thế, rồi nhếch mép cười, một cái cười hớn hở, đầy nhân hậu.
Bạn cứ nghĩ tới ngày mai, cứ cẩn thận suy nghĩ, dự tính, sửa soạn đi, nhưng đừng lo lắng gì hết. Épitète sống cách ta 19 thế kỷ, mà y học bây giờ cũng phải nhận lời ấy là đúng. Ba tôi gần thành người lý tưởng mà Aristote đã tả một người đáng được sung sướng nhất.
Má tôi hỏi: "Dale, cái gì mà khóc vậy?" Tôi sụt sùi đáp: "Con sợ sắp bị chôn sống". Mới rồi đã hạn hán dữ, mà còn có thể hạn hán được nữa - làm sao con có gạo ăn mùa thu tới đây được? - hoặc nếu mất việc thì con làm sao có gạo mà ăn?". Họ biết soạn những điệu nhạc và lời ca vui vẻ mà họ không biết chút gì về cách gây hạnh phúc cho đời họ.