Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng. Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ.
Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.
Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.
Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi.
Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.
Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.